Trầm cảm

Thảo luận trong 'Thảo luận tâm lý' bắt đầu bởi lemming, 9/2/18.

  1. lemming

    lemming Administrator

    Tham gia ngày:
    4/5/15
    Bài viết:
    589
    MBTI:
    ENTP
    Enneagram:
    sx/sp
    Một đồng nghiệp của tôi vừa qua đời vì trầm cảm. Anh ấy tự vẫn. Những người xung quanh vì thiếu hiểu biết nên không giúp đỡ gì được. Còn tôi vì lãnh đạm và thiếu kinh nghiệm nên k chú ý và có chút coi thường tình trạng của anh. Biểu hiện: buồn, trầm, tỉnh táo, có nói đôi lời tiêu cực nửa đùa nửa thật, không tin vào phương pháp y tế. Trước đó tính tình đôn hậu, tếu táo tưng tửng, tuổi đời còn trẻ và hoàn cảnh sống không phải lâm vào bế tắc, khi được thông báo bạn bè và người thân không tin lý do dẫn đến cái chết.
    *
    Điều tích cực ta có thể làm ở đây theo tôi là có kiến thức về bệnh trầm cảm và có phương pháp can thiệp hiệu quả. Nhưng như thế nào?
    ---
    Một số dấu hiệu của người trầm cảm tôi đã quan sát thấy:
    - Sụt cân rất nhanh (nhưng vì anh vẫn béo nên ng ta chỉ thấy anh thon gọn hơn)
    - Khí sắc xấu, xanh xao (nhưng vì da anh sẫm màu nên khó thấy hơn, chỉ giống mất ngủ)
    - Biểu hiện bình thường, có thể nói những câu nghe buồn cười vì có vẻ đang "bày tỏ thảm cảnh" của mình:
    + Gợi ra những ý nghĩ tiêu cực
    + Nói về cuộc sống vô nghĩa của bản thân
    Nghe có vẻ xa xôi và giống như muôn vàn lời than vãn khác mà chúng ta phải nghe hàng ngày nhưng nếu để ý quan sát kỹ hơn thì người trầm cảm nói ra bình thản và (cái này cần kinh nghiệm và tâm lý) có sự tuyệt vọng hiển nhiên, không có ý ca thán.

    VD: Bạn tôi vốn mập và vui tính nên khi anh gợi ra chủ đề chúng ta dùng quá nhiều gỗ trong rừng và tàn phá thiên nhiên, anh hỏi chúng tôi rằng mấy con động vật hoang dã bị ngâm rượu (mà hôm nọ chúng tôi vừa uống trong bữa tiệc) có số phận sung sướng bằng bọn lợn nuôi nhốt trong chuồng k? : ))) Sau đó tâm sự rằng anh đang cảm thấy giống bọn nó - bọn bị nuôi nhốt. Rất giống với các câu chuyện tiếu lâm éo le khác thường kể. Nói thêm rằng thằng con mình khủng hoảng lên ba còn mình thì khủng hoảng 30. Ai cũng bật cười. Lúc đó tôi còn trêu anh rằng tình trạng đó sẽ kéo dài cho đến khi anh không còn có thể cảm thấy tồi tệ được nữa (ám chỉ đến cái chết).
    Trước đó anh vốn hay động viên anh chị em cơ quan bằng cách vạch rõ/kể ra những điều xấu xí tiêu cực một cách vui và thú vị song khi anh nói về hoàn cảnh của anh thì không có sự giúp đỡ nào xuất hiện. Sau khi anh mất thì mọi người mới bàn tán và trách móc anh.

    - (Có ai hỏi thì) nói rằng mình gặp vấn đề: tài chính, sức khỏe, và Mất ngủ!
    - Hay thất thần.
    Cuối cùng, người trầm cảm có nguy cơ cao dẫn đến tự sát, âm thầm hoặc báo trước, đặc biệt trong các thời điểm người thân vừa đi ra ngoài/vắng mặt, ở một mình.
    ---
    Có người băn khoăn vì sao XH hiện đại mấy căn bệnh tâm lý này càng tăng, t nghĩ 1 phần vì sự thờ ơ và vô tri, một phần vì qui luật đào thải vô nhân. Sau cùng thì phần lớn không ai lắng nghe ai thêm được nữa.
     
    Merry BuiAnita thích bài này.
  2. Furiosa

    Furiosa Con nhà người ta

    Tham gia ngày:
    17/2/16
    Bài viết:
    145
    Bệnh trầm cảm theo mình được biết có thể được chữa trị dựa trên việc thay đổi lối sống và chế độ dinh dưỡng. Và một yếu tố quan trọng khác trong quá trình điều trị đó là sự ủng hộ tinh thần từ người thân. Đa số người VN chưa chấp nhận được rằng có một căn bệnh như thế, hoặc nếu họ có nghe qua thì cũng không hiểu nhiều về nó.

    Nếu người bệnh không nhận thức được sự trầm trọng của căn bệnh mình mắc phải thì họ không thể chủ động thay đổi tình thế (như trong trường hợp bạn của lemming). Và giả như chính họ nhận thức tốt về bệnh nhưng lại không có sự ủng hộ từ những người xung quanh (đôi khi lại là bài bác và chê trách) thì quá trình chữa trị sẽ rất khó khăn. Hiện các dịch vụ tâm lý ở VN chưa phát triển nên sẽ có những vấn đề như: khó tìm thấy dịch vụ uy tín, một số dv lạm dụng thuốc chống trầm cảm để chữa trị, trị không dứt, v.v...

    Hiện nay có một vài cộng đồng khá lớn chuyên chia sẻ kiến thức về tâm lý (vd như Beautiful Mind) với những bài viết chính thống và chuyên sâu hơn đến từ các bạn đang học tâm lý tại nước ngoài. Hy vọng họ có thể từ từ củng cố và thay đổi suy nghĩ của các bạn trẻ VN.

    Còn cách nào hiệu quả hơn thì chắc đợi một thời gian cho số nạn nhân tăng lên sẽ thấy :D.
     
    Haru Nakano, cayChanh, Anita2 others thích bài này.
  3. Đọc bài này của bạn tôi mới biết mình đã mắc chứng trầm cảm ,,trong nhiều năm liền khi đỉnh điểm thì tôi không còn thiết tha gì với mọi thứ và nhìn đâu cũng thấy tăm tối .Nói chung tôi thấy căn bệnh này không mất hẳn được nó nặng lên khi bị rơi vào trạng thái tiêu cực trong thời gian dài và một phần đến từ lối sống hướng nội không ưa giao tiếp.
     
    Merry Bui thích bài này.
  4. surphi10

    surphi10 ENFP - Batman Staff Member

    Tham gia ngày:
    19/2/15
    Bài viết:
    472
    MBTI:
    ENFP
    Enneagram:
    7w8-4w3-1w9 (sx/so)
    Bây giờ tình trạng của bạn thế nào rồi
     
  5. Ừ ,mình vẫn k giao tiếp nhiều ,,cũng chưa dùng loại thuốc nào cả
     
  6. aeiuoka

    aeiuoka Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    19/2/18
    Bài viết:
    2
    MBTI:
    INTJ
    Enneagram:
    5w6
    Mình cũng từng bị trầm cảm. Trong suốt những năm đó không ngày nào không xuất hiện ý muốn tự tử trong đầu. Bây giờ thì hết rồi. Giai đoạn đó đã định hình con người mình như hiện tại và sẽ luôn tồn tại trong mình, nhưng mình đã học được cách chấp nhận, tha thứ và luôn tự nhủ phải tiến về phía trước, phải sống tiếp.

    Trước tiên phải nói, trầm cảm là bệnh. Depression (trầm cảm) khác với stress (căng thẳng) hay grief (sự đau buồn). Dịch thế này thì không chuyển tải được đầy đủ hết ý nghĩa, nên mình mong nếu có ai quan tâm hơn hãy tự Google nhé. Để tránh hiểu lầm.

    Như mọi căn bệnh khác, trầm cảm cần được thăm khám và chẩn đoán bởi bác sĩ có chuyên môn. Họ sẽ là những người đáng tin nhất quyết định một người có trầm cảm hay không, ở mức độ nào. Cá nhân mình nghĩ chúng ta không nên quá vội vã trong kết luận với căn bệnh này. Cái chúng ta cần làm, nếu nghi ngờ mình hoặc người xung quanh đang trầm cảm, là tìm đến sự giúp đỡ, về tinh thần từ người thân thiết hoặc chuyên môn từ bác sĩ, chứ không nên tự chẩn đoán đâu ạ. Bản thân chúng ta, những người chưa có kĩ năng về liệu pháp tâm lý, nếu có người quen bị trầm cảm, cũng chỉ nên ở bên cạnh để hỗ trợ về mặt tinh thần và động viên người bệnh đi bác sĩ tâm lý thôi, vì nếu mình cố gắng quá, mình có thể vô tình làm họ tổn thương thêm mà không biết.

    Trầm cảm không nhất thiết cứ phải dùng thuốc để chữa trị. Có những người tự vượt qua được (như mình), có những người phải nhờ đến liệu pháp tâm lý, có những người phải dùng thuốc. Ngay cả trong liệu pháp tâm lý cũng được phân ra thành nhiều nhánh với phương pháp tiếp cận vấn đề và trị liệu khác nhau. Chung là cũng phức tạp lắm ạ.

    Ted có clip về trầm cảm rất hay, có cả phụ đề tiếng Việt, mình xin chia sẻ lên đây với mọi người: Andrew Solomon: Depression, the secret we share | TED Talk. Clip này có nói về tình trạng trầm cảm ở người lớn, một vài chia sẻ mang tính cá nhân về trầm cảm, cũng như các liệu pháp chữa trị. Đây không phải là một bách khoa toàn thư về trầm cảm hay hướng dẫn vượt qua, nhưng nó sẽ giúp soi rọi những ngóc ngách của trầm cảm để giúp chúng ta hiểu rõ hơn về chứng bệnh này.

    Cũng trong clip này có một ý mà mình thấy hay. Đại khái nó là trầm cảm khác với bệnh về thể xác. Bệnh về thể xác phải dùng thuốc, nếu bị thương phải cầm máu, bó bột, chung là phải có những cách chữa trị nhất định. Còn trầm cảm thì không. Cho dù cách chữa có vẻ vô lý, cho dù không có thuốc, nhưng nếu nó giúp người bệnh cảm thấy tốt hơn thì là nó hiệu quả.

    Chúng ta cần hiểu rõ hơn về trầm cảm, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người xung quanh nữa.

    Mất đi một người thân thiết vì trầm cảm hẳn là đau lòng lắm. Mong bạn/anh lemming đừng tự trách bản thân quá nhiều, vì đó quả thật là một thứ nằm ngoài khả năng hàn gắn của những người không có chuyên môn y khoa. Gốc rễ của trầm cảm thường là rất sâu xa.

    Mấy lời dông dài, nếu có gì không phải mong mọi người đừng ném đá ạ.
     
  7. Thankyou bài viết của em hay,,có những phương pháp rất hữu ích.
     
  8. lemming

    lemming Administrator

    Tham gia ngày:
    4/5/15
    Bài viết:
    589
    MBTI:
    ENTP
    Enneagram:
    sx/sp
    Bạn tớ cũng đã đi khám, biết bệnh và xin phép nghỉ làm ở nhà tĩnh dưỡng với vợ con. Chủ yếu ở đây là thiếu hiểu biết/sự coi thường bệnh của người xung quanh với người mắc bệnh nên không có màn động viên, hỗ trợ/giám sát kịp thời, nôm na là sơ cứu trước khi bác sĩ tới. Đây không đơn giản chỉ là nói lý thuyết abcxyz về trầm cảm nọ kia, mấy cái đó có thông tin hết rồi. Sự việc diễn ra trong thực tế là đếch ai quan tâm lắm đâu, sống sót thì sống tiếp, k họ sẽ kết luận: "ngu thì chết".
    Hy vọng topic hữu ích cho bản thân và người thân người đọc.
     
    Mây TrờiAnita thích bài này.
  9. cayChanh

    cayChanh Moderator Staff Member

    Tham gia ngày:
    24/11/14
    Bài viết:
    265
    MBTI:
    ISFJ
    Nếu tính từ lúc mình có biểu hiện đến giờ là gần 10 năm. Sau thời gian điều trị với không biết bao nhiêu thuốc và tâm lý trị liệu, mình mạn phép chia sẻ về trải nghiệm và kết luận của mình.

    Trước hết là nếu bạn nào có dấu hiệu của trầm cảm nhẹ, vừa (mild or moderate depression) thì bạn nên cân nhắc trước khi sử dụng thuốc vì cá nhân mình khuyên bạn nên tìm trợ giúp với bác sĩ tâm lý trị liệu trước. Và bạn nên nhớ KHÔNG được dùng nhiều thuốc và thuốc trầm cảm nặng vì nó ko giúp được bạn và có thể làm bạn trầm nặng hơn. Vậy nên ở trường hợp bạn nên cứ tìm đến trợ giúp về tâm lý và thay đổi một số thói quen thường ngày nhé.

    Tiếp theo là tớ muốn nói về 3 loại rối loạn tâm lý thường tấn công nhất trong trầm cảm: 1 là trầm cảm nặng(major depression), 2 là rối loạn lo âu/hoảng loạn/kinh hãi, 3 là cả 2 combo tấn công - trạng thái đáng sợ nhất.

    Biểu hiện về major depression (trầm cảm nặng) mình tả đơn giản là cạn năng lượng về 0, thậm chí, ko chỉ vì thể lực, mà chí lực và cảm xúc. Kết quả là họ khó làm việc gì đó; thử nghĩ đến ngồi dậy còn thấy mệt thì nói gì mơ ước cao xa.

    Biểu hiện về acute anxiety disoders (hoảng loạn): sợ hãi, đánh trống ngực mạnh, rất khó thở và khó trấn tĩnh để suy nghĩ, sợ bất cứ cái gì nhìn thấu như chai nước, tủ lạnh, cuốn sách..., sợ mà ko biết mình sợ gì. Một nỗi sợ rất vô lý và phi logic nhưng cảm giác nó rất thật.

    Khi nào bạn cần uống thuốc? Cá nhân mình khuyên bạn chỉ uống thuốc Khi có hoảng loạn và suy nghĩ muốn tự sát, mất ngủ triền miên. Còn trầm cảm nặng thì cũng tùy. Bạn nhớ cái này: Bệnh viện Bạch Mai chỉ chữa được với hoảng loạn. Nên nếu bạn bị trầm cảm nặng, theo mình thì bạn ko nên đến Bạch Mai. Thuốc trong đó cực nặng và theo mình là đắt đỏ và ko có hiệu quả, bạn có thể bị trầm cảm nặng hơn. Ở đó họ chỉ điều trị tốt vấn đề về hoảng loạng, kinh hãi và tự sát thôi nhé. Liều đầu tiên họ cho bạn luôn là an thần cho ngủ li bì ko dậy nổi. Những bệnh viện khác mình ko có kinh nghiệm nhé ^^

    Nếu chỉ được chọn 1 trong 2, bạn sẽ chọn cái nào? Cái video @aeluoka chia sẻ, ông ấy nói "ông ấy có thể chịu được trầm cảm nặng (major depression) trong 1 tháng, nhưng nếu để ông chịu hoảng loạn(acute anxiety), ông thà cắt ven ông đi còn hơn. Cả trầm cảm nặng và hoảng loạn đều có thể dẫn đến suy nghĩ muốn chết. Nếu nói về độ dễ chịu thì hoảng loạn có vẻ đau đớn hơn trên góc độ chủ quan.

    .....Lại thêm một người nữa ra đi vì cái bóng tối vô hình này. Tớ cảm thấy vừa buồn mà lại vừa vui. Buồn vì lại lần nữa bóng tối lại tàn nhẫn, vui vì có lẽ tớ cảm nhận được phần nào cái sự đau đớn từ cái lực vô hình họ đã phải đối mặt khi còn giương thế. Vậy là anh ko còn phải chịu đau đớn nữa.

    Đối với những bạn đang phải đối mặt với bóng tối, như trong trang web @Furiosa (cảm ơn Furisa, trang web rất hay :D) chia sẻ, "hãy kiên nhẫn", 1 giây nữa rồi 1 giây nữa, hãy kiên nhẫn. Bạn ko đơn độc, mọi người sẽ cố gắng giúp bạn.

    À còn về MBTI thì trầm cảm nặng nó làm tắt hoạt động của tất cả các chức năng nhận thức, lúc đó bạn sẽ thấy bạn chẳng giống type nào cả :D. Còn hoảng loạn làm yếu 2 chức năng đầu dom và aux, và quá tải bởi 2 chức năng cuối ter và inf. Giải pháp là cố gắng tập trung vào 2 chức năng cuối, nó sẽ làm bạn kiệt sức nhưng sau đó cơn hoảng sẽ qua. Suy luận cá nhân thôi :p, lấy độc trị độc

     
  10. Haru Nakano

    Haru Nakano Irrelevancia

    Tham gia ngày:
    27/11/15
    Bài viết:
    760
    Trầm cảm nguy hiểm lắm đấy. Trước mình cũng nghĩ bị trầm cảm vì có người quen nghĩ mình bị nên tư vấn. Sau mới biết là schizoid. Nhìn biểu hiện thì giống nhau nhưng bản chất thì không, dù schizoid cũng có trầm cảm được. :D
     
    Anita thích bài này.

Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.