Những hình thức tra tấn tâm lý đáng sợ nhất thế giới

Thảo luận trong 'Thảo luận tâm lý' bắt đầu bởi Anita, 9/2/17.

  1. Anita

    Anita Guest

    Cũng như thể chất, có những chấn thương tâm lý không bao giờ phục hồi được. Ám ảnh căn phòng trắng là một trong số đó, được coi là hình thức tra tấn tâm lý đáng sợ nhất thế giới.

    Hình thức tra tấn tâm lý đáng sợ nhất thế giới - KhoaHoc.tv
    Không phải lúc nào đau đớn thể chất cũng mới được coi là cực hình và "căn phòng trắng" chính là minh chứng rõ ràng nhất cho hình thức tra tấn dã man đó!

    Nếu được hỏi về một hình thức tra tấn dã man nhất, bạn sẽ nghĩ tới thứ gì? Ghế điện, treo ngược cành cây hay cho "làm bạn" với nước đá hàng giờ liền?

    Phần lớn việc tra tấn thường được dùng khi cần tra khảo và với những hình thức gây đau đớn thể xác như trên thì hiệu quả cũng rất khó đảm bảo.

    Có người sẽ khai ra sự thật, có người sẽ nói dối hoặc nói bừa bất cứ thứ gì để được thoát tra tấn, lại cũng có trường hợp nhất quyết đóng vai "anh hùng" không chịu hé răng nửa lời.

    Cũng bởi lý do này, người ta quyết định đưa tra tấn lên một tầm cao mới - tra tấn tâm lý. Và thế là "Ám ảnh căn phòng trắng" ra đời, khiến cho mọi hình thức trước đây đều trở thành "muỗi".

    [​IMG]"Ám ảnh căn phòng trắng" ra đời, khiến cho mọi hình thức trước đây đều trở thành "muỗi".

    Tất cả những gì cần thiết chỉ là một căn phòng cách âm với mọi thứ bên trong nó đều mang màu trắng: tường trắng, cửa trắng, đèn trắng. Tù nhân cũng chỉ được mặc quần áo trắng và ăn cơm trắng trong suốt thời gian ở trong đó.

    Người bị tra tấn đương nhiên bị nhốt tách biệt và không được nói chuyện với ai. Cứ như vậy, họ sống trong một "không gian câm" với tiếng động duy nhất nghe được chính là những âm thanh do tự mình phát ra.

    [​IMG]
    Người bị tra tấn đương nhiên bị nhốt tách biệt và không được nói chuyện với ai.

    Nghe có vẻ đơn giản, nhưng thực tế các nghiên cứu đã chỉ ra rằng việc bị cô lập mọi giác quan như vậy có thể gây nên ảnh hưởng cực kì nghiêm trọng tới tâm lý con người.

    Ở trong căn phòng trắng này quá lâu, người ta dần đánh mất nhận thức hoặc thậm chí còn không biết mình là ai.

    [​IMG]
    Tôi là ai, đây là đâu?

    Hình thức tra tấn này từng được quân đội Iran sử dụng tại các trung tâm giam giữ bí mật. Tù nhân thì chính là những nhà báo đã từng thể hiện quan điểm nghi vấn với chính quyền nước này.

    Amir Fakhravar – một người bị nhốt tại phòng trắng vào năm 2004 trong suốt 8 tháng, kể về ký ức kinh hoàng ngày đó: "Khi họ thả tôi ra sau ngần ấy thời gian, tôi không còn là người bình thường nữa. Tôi thậm chí còn chẳng nhớ được khuôn mặt bố mẹ mình".

    [​IMG]
    Chân dung Amir Fakhravar – một nhà báo bị từng tra tấn trong phòng trắng.

    Tuy nhiên, quốc gia Trung Đông này không phải nơi duy nhất bị lên án vì áp dụng"Ám ảnh căn phòng trắng". Chính phủ Anh cũng từng tra tấn các từ nhân Ireland bằng kỹ thuật trên trong thời kì xung đột. Ngoài ra, một số cảnh quay rò rỉ mới đây từ một nhà tù vị thành niên tại Úc cũng tố cáo các quản ngục đã nhốt một tù nhân vào căn phòng đáng sợ này.

    Vậy điều gì đã khiến nó trở thành hình thức tra tấn kinh khủng nhất mọi thời đại? Bởi đơn giản, tra tấn thể xác may ra còn có thể chữa lành, nhưng chấn thương tâm lý nặng nề thì không bao giờ.

    [​IMG]
    Trạng thái tâm lý bất thường sẽ theo tù nhân đến hết đời.

    Một khi bị đưa vào phòng trắng, con người ta sẽ không thể trở lại trạng thái bình thường và sẽ mang những ám ảnh đó suốt phần đời còn lại kể cả khi đã được thả ra. Một số di chứng có thể kể đến là bệnh sợ màu trắng hoặc thường xuyên gặp phải tình trạng "nửa tỉnh, nửa mơ".

    Điều trị thần kinh có thể giúp cải thiện đôi chút, tuy nhiên việc phục hồi tinh thần hoàn toàn lại như cũ là giấc mơ quá xa vời với những tù nhân này.

    Ngoài ra còn có hai thí nghiệm khác có liên quan:

    Một bộ phim tài liệu phát trên kênh BBC Horizon hôm nay sẽ ghi lại thí nghiệm về những người bị nhốt một mình trong bóng tối, và sự thích nghi của họ trước tình trạng "phong toả cảm giác" này.

    Adam Bloom là một diễn viên hài nổi tiếng, một người cực kỳ hướng ngoại và cũng thừa nhận rằng ông hài hước được là nhờ các kích thích. Ông là 1 trong 6 tình nguyện viên đồng ý bị nhốt trong một khoang của một boongke hạt nhân, cô đơn và tối. Với Bloom, đó sẽ là điều cực kỳ khó khăn.

    Trong vòng nửa giờ đầu tiên của thí nghiệm, tất cả các tình nguyện viên đều nằm xuống và đi vào giấc ngủ. Nhưng thử thách thực sự chỉ bắt đầu khi họ thức giấc và phát hiện ra mình không thể nào biết được mấy giờ. Suốt 48 giờ, những người này được một nhà tâm lý học theo dõi và quay phim. Khi nhiều giờ trôi qua, trong tình trạng không nhìn và nghe thấy gì cả, các tình nguyện viên dần dần mất phương hướng.

    Sau 24 giờ, Bloom cảm thấy đau khổ. Những người tham gia, mặc dù được dặn trước là hãy mô tả xem họ cảm thấy gì, và rằng người khác sẽ nghe thấy tiếng của họ, song không ai lên tiếng. "Thật sự khó khăn để kích thích bộ não của bạn mà không có ánh sáng. Nó khiến tôi trống rỗng. Tôi có thể cảm thấy não của mình không muốn làm bất cứ việc gì cả", ông nói.

    Nhốt con người cô đơn trong bóng tối - hay phong toả giác quan - là một thủ thuật gây tranh cãi, từng được sử dụng ở Vịnh Guantanamo trong chiến lược thẩm vấn. Và hàng nghìn tù nhân trên thế giới đã bị giam trong điều kiện tương tự.

    Một vài nghiên cứu đầu tiên về vấn đề này đã được thực hiện sau chiến tranh Triều tiên thập kỷ 1950. Các nhà khoa học Bắc Mỹ cho biết thời gian chịu đựng được của các sinh viên thí nghiệm rất khác nhau. Hầu hết đều suy kiệt sau 72 giờ, và rất ít người có thể chịu đựng hơn 4 hoặc 5 ngày. Sự buồn tẻ và áp lực của thí nghiệm đã trở nên quá ngưỡng. Chỉ sau 30 tiếng trong điều kiện cách ly đó, Adam là một trong số vài tình nguyện viên đi đi lại lại trong boongke, trái ngược với phản ứng thông thường.

    "Hành vi đi đi lại lại là điều chúng tôi quan sát thấy ở động vật cũng như con người khi họ bị cách ly khỏi thế giới bên ngoài", giáo sư Ian Robbins, nhà tâm lý học lâm sàng tại Bệnh viện St George, người cố vấn cho thí nghiệm, cho biết.



    [​IMG]
    Các phòng thí nghiệm nơi tình nguyện viên bị "nhốt" được theo dõi từ xa. (Ảnh BBC)



    Nhìn thấy những vật thể lạ

    Do bị nhốt lâu trong tình trạng vô tri vô giác, các tình nguyện viên bắt đầu "nhìn thấy" ảo giác. Bloom trông thấy những vỏ hàu, trống rỗng. Mickey, một người đưa thư thì nhìn thấy những con muỗi và các máy bay chiến đấu đang quần thảo quanh đầu và nó khiến ông sợ hãi. Claire, một sinh viên tâm lý không bận tâm đến những chiếc xe hơi nhỏ xíu, lũ rắn và ngựa vằn, nhưng lại hoảng sợ khi đột nhiên cảm thấy có ai đó trong phòng mình.

    "Trong bóng tối không có thứ gì để tập trung cả", giáo sư Robbins nói khi ông theo dõi hành vi của những người này. "Khi không có thông tin, não vẫn tiếp tục hoạt động và xử lý và sau cùng nó sẽ tự tạo ra thông tin của chính mình".

    Cuối cùng, Adam Bloom và những người khác cũng được thả ra, kết thúc thí nghiệm. Cùng với ông, nhiều người khi ra ngoài thể hiện mức độ dễ ám thị cao. Sau 48 giờ trong bóng tối, Adam muốn hôn người đàn ông mở cửa cho mình. "Tôi được tự do và nhìn thấy mặt trời, bầu trời, lần đầu tiên trong 48 tiếng. Cảm giác của tôi ùa về cùng lúc và trọn vẹn bởi ánh sáng, âm thanh và mùi vị".

    Ông cho biết mình vui vì đã thực hiện được thí nghiệm và tự hào vì không bỏ cuộc sớm. Nhưng ông cũng sẽ không làm lại điều đó nữa.


    Với khả năng cách ly âm thanh tới 99,99%, căn phòng không có âm vang (anechoic chamber) tại trung tâm thí nghiệm Orfield Laboratories, thuộc Nam Minneapolis, Minnesota, Mỹ được xem là nơi tĩnh lặng nhất hành tinh.

    Phòng tiêu âm này cũng đạt kỷ lục Guinness thế giới về địa điểm tĩnh lặng nhất trên Trái Đất.

    Tường và sàn của căn phòng được thiết kế đặc biệt nhằm "hút" mọi âm thanh.

    Tường được cách âm kép làm từ thép, từng chi tiết được tính toán chính xác. Ngoài ra, tường còn phủ thêm lớp sợi thủy tinh dày 1m để tăng phần loại bỏ tạp âm.

    Bất kỳ âm thanh nào được tạo ra trong căn phòng cũng đều bị các lớp tường thiết kế đặc biệt "hút" hết. Bạn gần như cảm thấy thính giác của mình không còn hoạt động khi ở trong căn phòng này.

    Con người có thể phát điên khi lưu lại phòng này hơn... 1 giờ

    Trên thực tế, đây không phải là căn phòng thoải mái như mọi người vẫn tưởng, càng không phải thiên đường cho những ai đang cần sự tập trung và giải tỏa áp lực trong công việc.

    Nơi này tĩnh mịch đến mức, bạn có thể nghe thấy tiếng các bộ phận trong cơ thể đang làm việc như tiếng đập của phổi, nhịp tim hay tiếng sôi của dạ dày.

    Và thật bất ngờ, con người không thể chịu đựng được sự im lặng đó quá lâu, kỷ lục lâu nhất mà một người có thể ở trong phòng này là 45 phút mà thôi.

    Không ai có thể chịu nổi quá 45 phút trong căn phòng này.

    Tại sao lại vậy?

    Nghiên cứu cho rằng, khi trong một trạng thái tĩnh lặng hoàn toàn, não bộ của chúng ta sẽ vận động hết công suất để cố gắng tìm thấy một âm thanh gì có thể nghe được.

    Trong căn phòng im lặng gần như 100% âm thanh bị tắt, hầu như họ chỉ nghe được tiếng đập của trái tim mình. Tiếng đập này được khuếch đại vô cùng lớn, tâm trí con người bắt đầu rơi vào ảo giác.

    Trải nghiệm siêu yên tĩnh trong căn phòng có thể khiến một người bình thường cuồng loạn đến phát điên.

    Nhà sáng lập, kiêm chủ tịch của Orfield Labs, ông Steven Orfield cho biết, mọi người được thách thức ngồi trong căn phòng đặc biệt này khi tắt hết mọi bóng đèn và 45 phút còn khoảng thời gian lâu nhất mà những người tham gia có thể chịu đựng được.

    Bản thân ông Steven cũng chỉ có thể ở trong đó trong 30 phút vì không thể chịu đựng nổi tiếng tim đập thình thịch.

    Căn phòng này là một minh chứng khoa học rõ ràng nhất về quyết định của con người trong việc lựa chọn không gian sống:

    Đừng chọn nơi nào quá tĩnh lặng, bởi chúng ta sợ hãi thế giới không tiếng động, cũng như một người từng nói "con người sợ nỗi cô đơn ngay trong chính nỗi cô đơn của mình".

    Điều này cũng dễ hiểu khi, theo đánh giá của các nhà khoa học, biệt pháp tra tấn tù nhân gọi là "biệt giam" được xem là biện pháp tra tấn tâm lý khủng khiếp nhất đối với con người.

    Xem video minh họa:

    _______

    Biệt giam - Hình phạt gây kinh hoàng nhất cho tù nhân

    Khác với các biện pháp tra tấn từng tồn tại trong lịch sử, biệt giam không trực tiếp gây ra những đau đớn thể chất mà phá hoại tinh thần, nhận thức của tù nhân, khiến họ dần dần muốn được “chết”.

    Nhà tâm lý học Terry Kuipers đã từng kết luận khoảng 1 tuần đến 4 tuần “biệt giam sẽ phá hủy phần người trong mỗi con người”.

    Theo các nghiên cứu khác của Peter Scharff (2006) và Sharon Shalev (2008), biện pháp tra tấn tâm lý biệt giam phá hủy con người theo 7 cấp độ tăng tiến dần.

    Biệt giam - Hình phạt gây kinh hoàng nhất cho tù nhân.

    Các cấp độ "hủy hoại" phần người do biệt giam gây ra (theo 7 cấp độ):

    Đầu tiên, tù nhân bị biệt giam sẽ cảm thấy lo lắng, căng thẳng liên tục. Đôi khi họ tỏ ra khó chịu, sợ hãi và hoảng loạn vì nghĩ rằng mình sắp phải chết.

    Ở cấp độ thứ hai, tù nhân sẽ trải qua trầm cảm nặng. Họ không còn biểu lộ được cảm xúc, tỏ ra thờ ơ và tuyệt vọng do bị cắt đứt các mối liên hệ xã hội trong thời gian dài.

    Theo thời gian, nạn nhân tiến tới cấp độ thứ ba – đó là khi phần “con” xuất hiện. Họ luôn tỏ ra tức giận, nổi cơn thịnh nộ và thường xuyên bộc lộ các hành động bạo lực thể chất như đánh, đấm, chửi, mắng…

    Tiếp đến, nạn nhân bắt đầu rối loạn nhận thức khi họ mất dần khả năng tập trung và chú ý, trí nhớ suy giảm, suy nghĩ lẫn lộn và nhầm lẫn về phương hướng.

    Cấp độ thứ năm đánh dấu sự biến dạng nhận thức nghiêm trọng của nạn nhân bị tra tấn tâm lý qua biệt giam.

    Họ bắt đầu mẫn cảm với tiếng ồn và mùi, năm giác quan gần như không hoạt động, mất phương hướng và thường xuyên gặp những ảo giác.

    Họ nhanh chóng bước sang cấp độ thứ sáu – hoang tưởng và rối loạn tâm thần, thích đóng giả những nhân vật bạo lực và trút giận lên người khác.

    Cuối cùng, ở cấp độ bảy, những người này nếu tiếp tục bị giam giữ sẽ có hành động tự làm đau bản thân cũng như tìm tới cái chết.

    Đó chính là cấp độ cao nhất của hình thức tra tấn tâm lý khủng khiếp này.

    Tâm lý có những ngưỡng giới hạn, quá giới hạn chịu đựng, những hành vi "giải tỏa tâm lý tạm thời" hoặc hành vi tâm thần sẽ phát sinh. Ngoài ra, môi trường xung quanh có ảnh hưởng rất nhiều lên tâm lý. Ồn ào quá hoặc yên lặng quá đều không tốt, nên có âm thanh/ánh sáng phù hợp... Bởi thế mới có nghiên cứu nghe nhạc phù hợp giúp kích thích tư duy, tập trung sáng tạo và màu xanh lam giúp người ta tập trung trong công việc hơn.
    Nếu không thể thay đổi môi trường? Hãy thay đổi trong tâm mình - tĩnh tâm. Bởi thân là động, tâm là tĩnh... Chúc các bạn có một tâm lý khỏe mạnh
     
    cayChanh, liperdo, Wind3 others thích bài này.
  2. Hisoka

    Hisoka Guest

    Xin phép được khởi động sớm trò này - [Game] Mặt Nạ | Diễn đàn MBTI Việt Nam :
    Tra tấn tâm lý nên đi kèm với sự vui vẻ của người tra tấn nữa mới hay, ví dụ như: làm thịt người thân của nạn nhân trước mặt hắn và bắt hắn ăn (sống) thay cơm qua ngày: Có thể là nhốt cả gia đình chung với nhau, hôm nay móc gan của vợ ra cho nạn nhân ăn, hôm sau lấy một cánh tay của con cho nạn nhân ăn ._. Tất nhiên người thân sẽ được ăn sơn hào hải vị + chăm sóc chu đáo, để đủ khả năng cung cấp lương thực cho nạn nhân, và trò chuyện với nạn nhân mỗi ngày
     
    Winter Hexagon thích bài này.
  3. Winter Hexagon

    Winter Hexagon Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    12/11/14
    Bài viết:
    2
    @Anita nghe thôi đã thấy lạnh gáy, những hẳn là vẫn có những phương cách đối phó chút ít. ví như nếu bị nhốt vào căn phòng trắng, a sẽ thường xuyên nhắm mắt (có thể giả mù luôn), chơi cờ trong tưởng tượng, và giả điên loạn khi lôi ra thẩm vấn... có trò cách âm thì đúng là ác
    @Hisoka biến thái, nếu tham gia thì phải đợi đủ người đã, và phải báo lại nick chính cho trọng tài, mà giờ còn chưa có trọng tài^^
     
    cayChanhAnita thích bài này.
  4. Haru Nakano

    Haru Nakano Guest

    Các hình thức trên có đặc điểm chung là thay đổi hoạt động của các giác quan qua thay đổi môi trường. Nhưng con người là sinh vật thích nghi với môi trường khá tốt(mentally). Chẳng qua nó thay đổi đột ngột nên mới dễ bị ức chế. Nếu thay đổi cấp độ dần dần thì việc sống dc trong mấy cái phòng đó là khả thi.

    Hồi bé lúc trong môi trường một mình ko có gì làm mình nghĩ ra đù trò để tiêu khiển, nên cảm thấy phòng trắng/phòng tối ko đáng sợ lắm.
     
  5. cayChanh

    cayChanh Guest

    Sao phải hành hạ nhau thế. Tra tấn nhau thì đứa bé cũng làm được, nó khóc cho vài giờ buổi đêm không cho ngủ cũng khiến phát điên luôn. Các pa thấy INTJ đi trông trẻ con mầm non chưa, hài hước lắm = )).

    Để ý cái phòng trắng, ăn cơm trắng? Ở đâu mà ăn cơm trắng không mỗi ngày cũng là tra tấn rồi :p. Phòng trắng hay phòng đen bạn dùng khăn che mắt mình lại thì mắt không phải điều tiết nhiều, còn phòng tĩnh thì bạn ngân nga thành tiếng. Cái làm phát điên ở đây là các giác quan hoạt động không đều, hoặc trong môi trường không hoạt động nhưng não luôn ở trạng thái hoạt động, gây ức chế thần kinh. Thêm nữa là phòng kín thiếu khí khó thở cũng ảnh hưởng. Dùng cách nào thì, giam người ở đâu trong hơn 24 tiếng đều gây tổn thương tâm lý dù là sáng, tối, tĩnh hay động.

    Thôi sợ quá. Sao phải hành hạ nhau thế :19:
     
    Mây TrờiMelynas thích bài này.

Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.