Mọi thứ về sách

Thảo luận trong 'Giao lưu-Tâm sự' bắt đầu bởi dfuz6, 27/3/15.

  1. Haru Nakano

    Haru Nakano Irrelevancia

    Tham gia ngày:
    27/11/15
    Bài viết:
    760
    Logotherapy của ông này là một dạng tâm lý trị liệu, tức là chủ yếu là tương tác trò truyện, thuốc chỉ đóng vai trò hỗ trợ.

    Bác sĩ tâm lý để chữa được bệnh, sẽ phải tìm hiểu tâm lý của người bệnh. Nên một mặt người bệnh phải bộc lộ tâm lý để chữa bệnh, mặt khác phải tránh để lộ tâm tư cho người khác nếu ko muốn bị kiểm soát. Gặp người tốt thì ko sao, gặp người xấu sẽ ko tránh khỏi bị lợi dụng. Mà ko phải ai cũng có hệ đạo đức giống nhau nên ko có cách chắc chắn để biết bác sĩ nào tốt xấu chỉ bằng quan sát bên ngoài, hay vài ngày tiếp xúc.

    Cách tốt nhất là để người yêu / người thân giúp đỡ (nếu có, ko có thì đi kiếm). Vì nếu để bác sĩ của mình còn hiểu rõ bản thân mình hơn cả người mình sống chung hàng ngày ko phải là quá nguy hiểm sao? Vả lại, cái gì ko đáng mất tiền thì ko nên để mất tiền.
     
    rogp10Mây Trời thích bài này.
  2. Mây Trời

    Mây Trời Bóng bay trên núi

    Tham gia ngày:
    8/9/15
    Bài viết:
    454
    MBTI:
    Infp
    (Dạo này mới đọc được một ít triết học phật giáo mà thấy bừng-nắng-hạ quá.) tóm lại mình thấy thế này:
    Có lẽ mỗi ng một triết lý để sống riêng, đọc bao nhiêu sách, hiểu bao nhiêu kiến thức KH, TLH nhưng đến cuộc sống có khi vẫn hỏi: mình đang làm cái quái gì với cuộc sống của mình? Mình là ai, là cái gì, là như thế nào? Mình nên làm gì? Và cuộc sống dở hơi này rốt cuộc đi về đâu? Sau tất cả thì có mục đích gì sau đó? Liệu tất cả có phải là một trò đùa, một vở kịch? Có khi nào tất cả chỉ là cái đầu mình tự nghĩ ra?"
    Đây là câu hỏi muôn đời đối với một số người. Một số người tự tìm câu trả lời trong cuộc sống, bằng cách này hay cách khác.
    Sách giúp được gì trong việc tìm ra câu trả lời cho bản ngã? Có thể nói là không-gì-cả. Nhưng sách cho ta biết các luồng ý kiến khác nhau, các câu trả lời khác nhau cho câu hỏi mà ta luôn hỏi, những kết quả trong cuộc tìm kiếm của người khác. Và may chăng là trái đất có quá nhiều người đã sống, đã tìm kiếm, đang tìm kiếm, đã chết hay đang chết, nhưng sẽ có luồng tư tưởng khiến cho ta đồng điệu, hoặc ít nhất là cảm thấy "bừng nắng hạ".
    Đối với mình cho đến hiện nay, đối với những điều ít ỏi mình đã cảm nhận được về triết học phật giáo thì quả là một quá trình bừng nắng hạ. Nó bừng nắng hạ là vì nó không phải bạn đứng từ ngôi thứ ba nhìn vào câu chuyện mà người khác làm nhân vật chính. Nó bừng nắng hạ vì bạn cảm thấy bạn chính là nhân vật chính, bạn được gọi tên, tất cả cái đống lộn xộn mơ hồ trong đầu bạn đột nhiên nó bừng lên vào giây phút bạn đọc và "À, đúng rồi, đây nè". Thực sự rất đơn giản.
    Tóm lại là giới thiệu cho các bạn một vài cuốn Phật học:
    - Phật học tinh hoa
    - Tinh hoa triết học phật giáo
    - Siddhartha
    - Hoa sen trắng
    - Bát nhã tâm kinh (osho).
     
  3. kwideur

    kwideur Con nhà người ta

    Tham gia ngày:
    2/5/16
    Bài viết:
    121
    MBTI:
    iNfp
    Hê, anh chưa đọc mấy cuốn trên, nhưng có đọc cuốn Hiểu về trái tim (của Thích Minh Niệm - một nhà sư), và trước cũng có nghe nhiều bài giàng của mấy thầy khác.
    Mấy ông thầy, thực sự họ nói rất hay về tâm lí con người (hóa chăng họ ngộ ra điều đó trong ngày tháng sống ở chùa và thông qua quá trình luyện tập thiền hành). Cơ bản phản ứng, tâm lí, và cảm xúc sinh ra từ những tình huống của con người sẽ giống nhau (như là hi vọng quá sẽ thật vọng nhiều, tưởng tượng nhiều thì dễ sốc khi gặp thực tế,....hay sẽ cảm thấy khó chịu, bực mình khi việc không như ý muốn, thích cái đẹp, cái ngon,...., cái tiện nghi, cả thèm chóng chán,....). Nên việc họ nói đúng tâm lí của họ cũng là nói đúng tâm lí của người đọc thôi.

    Hiểu, cảm được nó thì tốt, còn luyện cho nó thành thói quen là công việc luyện tập cả đời đấy ^^.
     
    Mây Trời thích bài này.
  4. Mây Trời

    Mây Trời Bóng bay trên núi

    Tham gia ngày:
    8/9/15
    Bài viết:
    454
    MBTI:
    Infp
    Mới nói rằng có những cuốn sách mà đọc được cả đời ^___^ Vì có những chân lý để đọc và cảm-thấy đúng thì chỉ cần mấy phút, nhưng để tự trải nghiệm, tự ngộ ra thì có thể là cả một quảng thời gian rất dài, thậm chí cả đời. Hehe
    Việc biết một lý thuyết, rồi đến cảm tưởng mình hiểu nó k quá dài, nhưng đi từ cảm-tưởng hiểu đến thực sự chạm vào nó khác hẳn :D
     
  5. ccl

    ccl Thành viên nổi tiếng

    Tham gia ngày:
    6/8/15
    Bài viết:
    62
    MBTI:
    ISFJ
    Hồi nhỏ mình hay đọc truyện tranh Conan, Doremon, chú Thoòng... Hồi đó thuê truyện 1k/cuốn. Mình hay mượn ở cổng trường hoặc đạp xe qua chợ mới mượn được.
    Lớn lên thì trước hay đọc truyện trinh thám phía sau nghi can x, series quán, trâm, mấy cuốn của Sidney Sheldon, Hannibal...
    Sau đó thì có lần đọc cuốn Người đua diều và rất thích, cuối cùng là tử văn học kinh điển từ đó. Đọc tiếp sang Đồi gió hú và bỏ giữa chừng.
    Chuyển sang đọc YA đấu trường sinh tử.
    Sau đó là khoảng thời gian hết tuổi dậy thì và tìm hiểu trưởng thành là gì @@. Mình lúc ấy toàn tìm đọc tựa sách có chữ ''trưởng thành''. Sau đó cũng đọc cuốn 7 thói quen của người thành đạt (không biết có chuẩn tên không) nhưng chưa đọc hết trang đầu tiên mắt đã dịu lại.
    Hiện tại đang đọc thể loại khá nhẹ nhàng Tiệm sách cũ Biblia (trinh thám nhẹ), Bố con cá gai (tình cảm bố con).
    Cuối cùng mình cũng phát hiện bản thân là một người n phải (?) chứ không phải ba phải nữa '_' nên mới mua cuốn khái niệm và công cụ (tư duy phản biện) chưa đọc được trang nào. Nhìn lại tủ sách thì thấy trinh thám hơi lấn át.
    Quên là có 1 khoảng thời gian đổi được bộ Divergent nhưng không đọc được nên bán, không thích kiểu này.
    Cũng thử đọc Sci fi 451 độ F cũng đọc nửa quyển rồi bỏ. Không hiểu ý của tác giả là gì, nói chung quyển đó rất khó hiểu.
     
    Mây Trời thích bài này.

Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.