Cần tư vấn - Rối loạn lo âu

Thảo luận trong 'Thảo luận tâm lý' bắt đầu bởi dfuz6, 19/3/18.

  1. dragonred

    dragonred Thành viên nổi tiếng

    Tham gia ngày:
    26/9/15
    Bài viết:
    81
    MBTI:
    INFP
    Enneagram:
    4
    Tôi thấy tình trạng chủ thớt khá đáng lưu tâm. Tình trạng bắt nguồn từ function Ni dom cầu toàn, mong muốn sự hoàn hảo từ công việc. Blah blah.

    Điều này về lâu dài gây ức chế thần kinh, sợ hãi, ám ảnh phải lặp đi lặp lại các thói quen thường nhật. Ni mang lại một niềm tin vững chắc, bên cạnh đó nó còn gây ra sự trì hoãn, mất đi khả năng hành động, lâu dài gây sợ hãi, tê liệt.

    Nói chung là cần gặp bác sĩ tư vấn hoặc gặp một Ni khác. Vd infj

    Chúc ad mong chóng khỏi bệnh nha.
     
    Last edited: 20/3/18
    cayChanhAnita thích bài này.
  2. Huyên Linh

    Huyên Linh Anigh Oaken

    Tham gia ngày:
    13/11/14
    Bài viết:
    400
    @dfuz6

    Mình thì chẳng có kinh nghiệm nào, thôi thì chia sẻ cái mình nghĩ vậy.

    Có rất nhiều thứ ảnh hưởng tới cuộc sống và tâm trạng của một người, nhiều lúc mình chẳng biết đâu, nhưng nó vẫn ở đó.

    Biểu hiện ra ngoài có vẻ khó hiểu nhưng có thể bắt nguồn từ những cảm xúc bên trong.

    Mình cũng từng có nhiều đợt bị khủng khoảng, không biết có nặng như bạn không, nhưng cách hiệu quả với mình là ngồi suy nghĩ tại sao mình lại như vậy. Cứ tự hỏi tại sao mình lại như vậy? À là vì mình đang thiếu hi vọng/mục đích/định nghĩa/không sống đúng với những gì mình đã kì vọng/... Tại sao mình lại bị như vậy? À là vì mình đang làm những thứ mình không thích/không cần/... thay vì cái mình muốn/mình cần. Nên mình cảm thấy vô nghĩa/...

    Bạn thử suy nghĩ lại xem mình bắt đầu chuyển từ trạng thái high sang low từ bao giờ? Nó không chuyển trực tiếp đâu, bao giờ cũng có một khoảng trống ở giữa, ngã từ toà nhà cao xuống chạm đất thì đau nhưng lúc rơi thì không đau. Có thể, có thể đó là thứ làm bạn đang mất cân bằng như vậy.

    Tâm sự/tìm người khác để mở rộng cái nhìn cũng có tác dụng, nhưng quan trọng nhất là bạn tự nhìn vào bên trong mình.

    Bạn cần gì, muốn gì, thiếu gì, có thể làm gì? Tại sao lại vậy?

    Làm cái mình cần, giữ cái mình muốn, làm hết khả năng. Đó là niềm vui lâu dài.

    Sau đó nhìn những lại những thứ bạn tiếp xúc hàng ngày, công việc, bạn bè, tình cảm, gia đình,... có thể mọi thứ trông hoàn hảo nhưng đó không phải thứ bạn muốn, cần, có thể làm thì nó cần thay đổi.

    ^__^ Dù sao bạn cũng lớn hơn mình rất nhiều, kinh nghiệm sống nhiều hơn mình, nhưng mình nói những gì mình nghĩ thôi.

    Thực lòng, thực lòng mong bạn sớm ổn.
     
    cayChanhAnita thích bài này.
  3. Pennyworth

    Pennyworth Thành viên nổi tiếng

    Tham gia ngày:
    29/5/17
    Bài viết:
    74
    MBTI:
    ISFP
    Bị OCD nhẹ từ nhỏ đến lớn. Mỗi lần triệu chứng phát hơi nặng thì bản thân lại tự cưỡng chế không lập lại hành vi đó nữa cho đến khi nó trở lại nhẹ nhẹ... thì thôi không cưỡng chế tiếp nữa :D nói chung là không ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống.

    Tập thiền khá tốt vì nó giúp tăng cường khả năng khống chế suy nghĩ, nhưng đồng thời đây cũng là một trong những việc làm chán nhất thế giới.
     
  4. An Nhiên

    An Nhiên Thành viên chăm chỉ

    Tham gia ngày:
    8/12/17
    Bài viết:
    25
    MBTI:
    entp
    Nên gần gũi thiên nhiên, trồng hoa tự chăm sóc, bớt sử dụng công nghệ. Có điều kiện thì nên nuôi 1 con husky, rảnh dắt nó đi dạo, nựng nó, chơi và tâm sự với nó. Sẽ rất có ích
     
    cayChanhAnita thích bài này.
  5. cayChanh

    cayChanh Moderator Staff Member

    Tham gia ngày:
    24/11/14
    Bài viết:
    265
    MBTI:
    ISFJ
    M ko biết có phải rối loạn lo âu ko nhưng đặc điểm nhận dạng của các rối loạn tâm lý là ko kiểm soát được suy nghĩ và hành vi, thường là hành vi với những cơn tấn công mạnh (vậy nên ngta dùng từ rối loạn để phân biệt với lo âu thông thường). Thêm nữa là nó ảnh hưởng đến sinh hoạt cá nhân và quan trọng là bị suy nghĩ tự tử tấn công. M nói là bị tấn công nghĩa là khi đó tâm trí bị mất kiểm soát hoàn toàn và vô định nên bị "rối loạn" điều khiển, chứ ko phải người ta muốn chết, mà là bị đau đớn quá muốn kết thúc cái đau đớn đó. Ngta hay nói muốn chết như thế là ích kỷ nhưng m nghĩ nếu phải chịu đựng sự tấn công 24/7 liên tục thì ngta sẽ nghĩ khác.

    M đọc thì có nhiều giải pháp tự điều trị tại nhà nhưng cá nhân m thấy hầu hết là ko được với những cơn tấn công dữ dội (kể cả dùng thuốc hay trị liệu tâm lý có khi cũng ko được). Với m thì ko có cách nào để ngay lập tức giải tỏa cơn tấn công mà chỉ có cách câu giờ chống cự chờ cho cái cơn đấy nó qua đi. Nếu b có theo tâm linh thì cách của m là niệm phật hít vào thở ra liên tục, khi đi đường, tắm giặt, ăn uống... liên tục là át chết sự rối loạn. B có thể sẽ vẫn cảm thấy lo sợ khi niệm phật nhưng có chút hi vọng là b vẫn có thể làm j đó trong cơn sợ :D.

    Thường thì lúc bị tấn công m có cảm giác sợ vì ko biết khi nào nó hết, nhưng cứ cố gắng niệm phật hoặc nhẩm câu gì trong đầu cũng được, nhưng phải liên tục (vì m đang bị tấn công liên tục). Có thể nó sẽ rất mất sức, nên có thể b sẽ cần take rest 1 thời gian, mất sức nhưng khả năng là có hiệu quả.

    Thêm nữa về tâm linh là khi m niệm phật, cố gắng tập trung vào các vật sống càng lâu càng tốt, và kết nối "đồng cảm" với nó, vd như b ngồi trong công viên b cảm nhận m là cái cây, nhìn thấy ngta đi bộ thì cảm nhận m là ngta đang đi bộ ( có vẻ F quá nhỉ :D, ko biết là Fe hay Fi ). Vì m nghĩ cái gốc của rối loạn là sự mất kết nối vs xung quanh, mà kết nối thì nên với vật sống, chứ khó quá kết nối cảm nhận với cái máy tính hay cái điện thoại :D. (Mặc dù cũng vẫn có khả thi).

    Nói về mbti thì rối loạn lo âu có vẻ là do inf tấn công mạnh quá, như cách của m là lấy độc trị độc, m isfj thì làm những hoạt động về TiNe, intj thì làm hoạt động FiSe. Nó có thể làm sự rối loạn sợ hãi tăng lên, sau đó b nghỉ 1 lúc và ghi lại m vừa được j qua các hoạt động đó, vd TiNe thì m đọc sách "Introduction to Linux", đọc 1 tiếng 1 hồi chả hiểu gì cả nó gây thêm rối loạn hoảng sợ, sau đó m nghỉ, dù chả hiểu j vẫn ghi lại là "trong linux nó có cái gọi là Kenel j đó, grub, shell script.... thì tự nhiên thấy cơn nhẹ bớt (hình như cách này gọi là pain-pleasure :D). Đưa mình vào pain để lấy chút pleasure. Đưa mình vào hoạt động ter/inf rồi tự cảm nhận m nhận được j (nhỏ cũng được, miễn là có chút để nó tạo là pleasure).

    Tạm thời m cũng chỉ xài 2 cách đó. M cũng có đang xài thuốc chống lo âu, cũng khá hiệu, chỉ uống lúc bị tấn công thôi. Cái thuốc nó gọi là Rivotril. M thấy khá nhiều bs kê đơn này với rối loạn hoảng sợ. Ừ nhưng chắc nước ngoài phải đi khám mới cho kê thuốc nhỉ :D
     
    Mây Trời, Quạt Giấysurphi10 thích bài này.
  6. Winter Hexagon

    Winter Hexagon Tống Táng Giả

    Tham gia ngày:
    13/11/14
    Bài viết:
    208
    MBTI:
    INTJ
    Bệnh tật gì đâu, về với VN là tự khỏi thôi, về với đất mình, với người mình, sống cuộc đời bình thường, kể những câu chuyện nhảm, làm dăm ba chén rượu với bạn dù chẳng thể uống đc. chẳng qua là quá tự cưỡng ép bản thân.
    p/s1: ad cứ hay chê mấy loại tiểu thuyết ngôn tình, nhưng sự thật là mấy đứa đọc ngôn tình có thấy bao giờ trầm cảm đâu, :v
    p/s2: tuyệt đối không đc hỏi mấy người có kinh nghiệm, nếu họ đúng thì ngay từ đầu đã ko trầm cảm, kinh nghiệm càng nhiều càng ko ổn, cứ nhìn theo mấy đứa đọc ngôn tình mà học ^^
     
    Trí Văn Tiên Sinh, An NhiênYuki thích bài này.
  7. cayChanh

    cayChanh Moderator Staff Member

    Tham gia ngày:
    24/11/14
    Bài viết:
    265
    MBTI:
    ISFJ
    Đúng với mild depression, lúc đó người ta cần những giải pháp tâm lý hơn là xài thuốc, lúc đó nó thuộc về vấn đề tư tưởng nên giải quyết bằng tâm lý được.

    Rối loạn tâm lý có lâu rồi kể cả ở VN, nó có nhiều thể khác nhau, bây giờ thì nó thể hiện rõ ra nên xã hội mới bắt đầu chú ý hơn ở VN. Bên Châu Âu và Bắc Mĩ thì trầm cảm thường thể hiện ở trạng thái trầm uất, nhưng ở VN thì nó thể hiện là trầm cảm thể ức chế nhiều hơn, rối loạn hành vi, ở vn ngta dễ choảng nhau chỉ vì 1 câu nói đùa. Cái đó m thấy nó thiên về rối loạn lo âu hơn.

    Ko nói được là người có kinh nghiệm hay người ko có kinh nghiệm có thể giúp ng đang bị rối loạn tâm lý. Những người ko bị tất nhiên họ sẽ đưa ra những lời khuyên rất tích cực, ngay cả m khi ko bị trầm cảm tấn công mình cũng khuyên mọi người vậy. Tuy nhiên vấn đề là họ ko hiểu cảm giác của người bị và đưa ra lời khuyên theo cái họ nghĩ họ làm cho họ vui vẻ. Ngay cả m khi ko bị m cũng ko thể hiểu cái cảm giác ng bị nó như thế nào.

    Bạn có thể thấy những người hết bị trầm cảm họ tư vấn, đưa lời khuyên rất nhiều, họ Nói rất nhiều, trong khi thực ra người bị đang cần là được lắng nghe, ko cần nói gì hết. Major depression là trạng thái cực kỳ trống rỗng, đọc gì, xem gì, ở chỗ đông vui, chém gió, tất cả hoạt động mà m thấy vui vẻ thoải mái đều trở nên trống rỗng và vô hồn + ko có năng lượng để enjoy, nên họ càng tham gia, họ càng cảm thấy mệt.

    Gặp hay tiếp xúc người đang bị thì chí ít b có sự đồng cảm, ko cảm thấy lạc lõng. Gặp tiếp xúc người ko bị thì ở gần họ b cũng có thể làm b dễ chịu, thoải mái hơn từ sự tích cực. Vậy là b có được cả 2, 1 cái là sự đồng cảm làm giá đỡ tinh thần, 2 là năng lượng tích cực từ ng đọc truyện ngôn tình chẳng hạn :D. Nên b cứ tiếp xúc với cả 2 được thì tốt
     
    Mây Trời, dragonredWinter Hexagon thích bài này.
  8. cayChanh

    cayChanh Moderator Staff Member

    Tham gia ngày:
    24/11/14
    Bài viết:
    265
    MBTI:
    ISFJ
    à còn cái này ko khuyến khích nhưng với một số trường hợp dùng canabis có thể giải toả rối loạn lo âu. M biết nguồn hàng ngon, tinh dầu, ... Nếu b nào có nhu cầu... Inbox nhé. Bí mật mong các bác ko xài đừng báo công an tội nghiệp :p
     
  9. Furiosa

    Furiosa Con nhà người ta

    Tham gia ngày:
    17/2/16
    Bài viết:
    145
    Hi K, mình cũng là người bị rối loạn lo âu, OCD và từng bị trầm cảm, mình không đi điều trị mà tự khắc phục tại nhà. Không thể nói là mình đã vượt qua nó nhưng cứ tạm gọi là mình biết cách sống chung với lũ. Hiện tại thể chất và tinh thần của mình ok, vì tính chất công việc và có thể một phần tính cách nữa nên thi thoảng mình vẫn thấy một số triệu chứng của các bệnh trên nhưng do có kinh nghiệm và kiến thức nên việc đẩy lùi là khả thi. Mình không nghĩ những bệnh tâm lý trên có thể trị dứt hoàn toàn, quan trọng là mình biết cách đối phó với chúng. Mình có vài lời khuyên cho bạn:

    1. Luôn giữ sức khỏe thể chất ở mức tốt nhất có thể: có thể nói đây là điều quan trọng nhất, sức khỏe tâm sinh lí luôn song hành cùng nhau, đừng để cả hai bị ảnh hưởng lúc đó sẽ ko còn gì để chống lại bệnh tật. Dù thế nào đi nữa hãy cố gắng ngủ đủ (ko ngủ quá nhiều), ăn uống đúng giờ (ko để quá đói quá no) và ăn đúng thức ăn (mình có kèm link tham khảo bên dưới), ko để bị stress quá mức, tập thể thao, tắm rửa sạch sẽ, ăn mặc gọn gàng, giữ nhà cửa ngăn nắp, v.v... nếu tìm được một người có thể giúp bạn điều này thì càng tốt (vd như mẹ, bạn gái, dịch vụ).
    2. Giải trí, giải tỏa: free your mind (or your Ni) from whatever it holds, nothing matters, really. Bạn có thể thử làm những thứ mình từng yêu thích hoặc "có thể" yêu thích. Mình biết lúc đó bạn cũng ko có động lực lắm đâu nhưng phải ép mình try thôi (Ép mình giải trí nghe cũng ko quá tệ :)) ) .Nếu được thì hãy ở gần NPs và activate Ne của chúng, nó có thể làm nhẹ đi chứng lo âu của mình. Thiền cũng ok, quăng hết suy nghĩ vào sọt rác, nothing matters, breath. Keep trying different things. Nhất là các hoạt động Se (pleasure) nhẹ, vd như nghe nhạc, đi xem triển lãm, xem vlog du lịch, đi xa ngắm cảnh, chụp ảnh, nấu ăn, chơi đàn, leo núi, mát-xa, v.v... những hoạt động này sẽ giúp mình bớt sử dụng Ni (vốn đang quá tải). Được thì làm cái list để dùng dần khi lên cơn.
    3. Kiên trì, không bỏ cuộc: rồi mọi thứ sẽ ok. Tuy mình cũng từng có suy nghĩ tự sát này kia nhưng nghĩ lại thì vẫn còn nhiều người cần mình. Thậm chí là nếu ko có ai cần mình đi nữa thì vẫn còn cả đống thứ mình chưa biết và rất nhiều điều chưa thử và nhiều dự đoán chưa được kiểm chứng. Nên cứ kiên trì, ngày qua ngày, rồi mọi thứ sẽ bình thường trở lại thôi, chắc chắn mình sẽ vui trở lại.
    4. Tìm người hỗ trợ: gia đình, bạn bè, ai đó có thể lắng nghe và chia sẻ và ko làm tình trạng tồi tệ thêm. Có điều kiện thì cứ gặp ngay chuyên gia tâm lý là ổn nhất.
    Một bài viết hay K nên đọc để hiểu rõ hơn về bệnh và cách khắc phục: link . Hy vọng K chóng khỏe.

    P/s: riêng OCD và rối loạn lo âu thì set rules cho tụi nó vd như tất cả các ngày trong tuần trừ sat, sun, etc. cái này là technique khá phổ biến đc áp dụng cho các bệnh nhân.
     
  10. cayChanh

    cayChanh Moderator Staff Member

    Tham gia ngày:
    24/11/14
    Bài viết:
    265
    MBTI:
    ISFJ
    Có bạn nào bị kiểu bị cuốn vào hành động theo bản năng không có chuẩn bị, bị vậy một thời gian sau nhìn lại lại tự hỏi " chuyện j vừa hay đang xảy ra vậy? Tại sao tôi lại làm như vậy? ". Cái này có giống OCD ko nhỉ? Kiểu làm ko kiểm soát đc tâm trí, bị cuốn theo bên ngoài. Lúc sau nhìn lại thấy lạ lạ, có phải mình làm ko hay 1 người khác trong mình đang làm. Nhưng mà tớ chắc ko phải là bị DID đâu.
     

Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.